Latest topics
» Bàn làm việc cũ
by diemchau 5/9/2017, 15:19

» HỘP MỰC PHOTO
by diemchau 24/5/2017, 13:27

» CHIP DÙNG CHO MÁY IN CANON
by diemchau 4/4/2017, 09:19

» Ở HCM mua mực in canon trắng đen ở đâu?
by diemchau 5/1/2017, 10:13

» Sáng tạo trong nghệ thuật hiện nay
by phanthanhquang 27/11/2016, 09:19

» Khuyến khích đưa mỹ thuật vào khuôn viên trụ sở
by phanthanhquang 11/11/2016, 07:05

» Nghề chơi cũng lắm công phu - Tạc tượng xong tặng
by phanthanhquang 11/11/2016, 07:01

» Nụ cười bí ẩn của Mona Lisa
by phanthanhquang 11/11/2016, 06:43

» Nghề tạc tượng gỗ dân gian
by phanthanhquang 18/10/2016, 05:32

» Tác phẩm điêu khắc khổng lồ xuất hiện ở Hà Nội
by phanthanhquang 18/10/2016, 05:16

» Sáng tác, tác phẩm mỹ thuật về lực lượng vũ trang...
by phanthanhquang 18/10/2016, 04:53

» Tuyển sinh năng khiếu vào Đại học Huế năm 2016 -đợt II
by khoadieukhac 21/8/2016, 10:04

» Thông Báo lao động toàn Khoa điêu khăc (CB-GV,SV)
by khoadieukhac 3/5/2016, 16:39

» Họa sĩ - Nhà điêu khắc Bùi Nam: Thổi hồn vào gỗ, đá
by khoadieukhac 13/3/2016, 10:13

» Người tạc tượng Đại tướng ở Tây Nguyên
by khoadieukhac 13/3/2016, 09:55

» Điêu khắc gỗ tạo việc làm cho thanh niên
by Admin 9/3/2016, 10:51

» Bắc Ninh đẩy nhanh tiến độ trùng tu, tôn tạo chùa Bút Tháp
by Admin 5/3/2016, 08:26

» Đăng ký tham gia Học bổng Qũy sáng tạo Lê Bá Đảng
by khoadieukhac 2/3/2016, 15:16

» Đinh Công Đạt - điêu khắc là tôn giáo
by Admin 28/2/2016, 08:28

» Gửi tình yêu vào đá
by Admin 27/2/2016, 23:15

» Viết statement: làm sao cho khỏi ú ớ?
by khoadieukhac 26/2/2016, 16:09

» KHẮC PHỤC LỖI DÍNH CỤC KHI MỞ WORD PHIÊN BẢN KHÁC NHAU
by khoadieukhac 25/2/2016, 21:10

» Bộ nhớ 360 TB siêu nhỏ chứa dữ liệu trong 13,8 tỷ năm
by khoadieukhac 21/2/2016, 10:39

» 100 chân dung nghệ sỹ bằng tượng sáp
by Admin 19/2/2016, 08:49

» Bản đồ Khoa điêu khắc trên Google Map
by Admin 17/2/2016, 13:12

» Chiêm ngưỡng bảo tàng khắc đá dưới lòng Đại Tây Dương
by Admin 16/2/2016, 13:48

» Sản phẩm gốm Phù Lãng hấp dẫn với vẻ đẹp mộc mạc, bình dị.
by hoachithanh 12/2/2016, 18:40

» Hiện thân của thần Hanuman bất tử
by hoachithanh 7/2/2016, 03:07

» Vẻ đẹp từ trăm năm Phụ nữ Việt
by phanthanhquang 7/2/2016, 02:59

» Tin học bổng
by hoachithanh 6/2/2016, 20:03

Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 93 người, vào ngày 7/1/2016, 10:30
Đăng Nhập

Quên mật khẩu

September 2017
SunMonTueWedThuFriSat
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930

Calendar Calendar


NÓI VỀ CHÍNH MÌNH

Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

NÓI VỀ CHÍNH MÌNH

Bài gửi by viensoi on 6/11/2007, 16:07

HỌA SĨ RỪNG
Tôi thích triển lãm ở Việt Nam hơn!
16:24' 05/03/2004 (GMT+7)

Họa sĩ Rừng (áo đỏ) tại phòng triển lãm IDECAF

Cuộc triển lãm “Trên tầng thanh khí” tại IDECAF (Q.1, TP.HCM từ 27.02.2004 – 05.03.2004) của họa sĩ Rừng không “ồn ào” như hai năm trước tại cao ốc Metropolitan (Q.1, TP.HCM). Nhưng vẫn với những mảng màu tương phản, người họa sĩ Việt kiều Mỹ này cho biết ông đã chạm tới một “tầng không mênh mông” khác… Họa sĩ Rừng đã dành cho PV Người Viễn Xứ một cuộc tiếp xúc khá thân mật, chân tình...

PV: Cảm giác của họa sĩ về cuộc triển lãm “Trên tầng thanh khí”? Theo ông, cuộc triển lãm có thành công?

HS Rừng: Tôi rất vui. Về mặt mỹ thuật bao giờ triển lãm cũng thành công. Vì mình vẽ được tác phẩm và trình làng tác phẩm đó thì coi như là thành công rồi. Nhưng về mặt kinh tế thì cho tới nay “mặt trận miền Tây vẫn yên tĩnh”.

PV: Giá bán tranh triển lãm ở VN có chênh lệch như khi họa sĩ triển lãm bên Mỹ?

HS Rừng: Chênh lệch lắm rồi đó, khoảng 2000 USD. Nếu ở đây 2000 USD thì bên đó là 4000 USD. Dĩ nhiên là tranh nghệ thuật thì nó không có giá. Nhưng tranh của tôi ở bên đó, giá 4000USD dành cho tranh khổ nhỏ, còn 6000USD cho tranh lớn.



PV: Họa sĩ thích được tổ chức triển lãm ở "bên" nào hơn ạ?

HS Rừng: Tôi thích triển lãm ở Việt Nam, vì vui hơn, được gặp bạn bè, người này người kia… Chứ triển lãm bên Mỹ… tức cười lắm, khai mạc chiều thứ Bảy, chiều Chủ nhật dẹp. Còn nếu cố kéo dài thì trong khoảng ba, bốn ngày, hoặc một tuần lễ thôi. Vì tất cả những người mà họ muốn đi coi tranh, là gallery đã mời hết rồi, họ đi hay không đi thì trong ba ngày là đã biết hết. Ngoại trừ trường hợp mình ký hợp đồng với một gallery nào đó, thì họ sẽ để tranh mình trong một khoảng thời gian hợp đồng. Còn nếu chỉ là một cuộc triển lãm bình thường như ở IDECAF thế này thì chỉ kéo dài khoảng hai ngày. Nếu khách thích mua tranh thì trả giá (trừ khách ngoại quốc).

PV: Theo ông, họa sĩ VN có gì “khác” với hoạ sĩ thế giới không?

HS Rừng: Có chứ! Ở bên Mỹ, nói kỳ thị thì không đúng, nhưng các cộng đồng sống biệt lập, tách rời. Hoạt động nghệ thuật cũng bị ảnh hưởng như thế. Người ta sinh hoạt trong cộng đồng người ta nhiều hơn là sinh hoạt với người Mỹ, với nước Mỹ. Cho nên có sự phân biệt giữa những cộng đồng với nhau và giữa những cộng đồng với người Mỹ thực thụ - người Mỹ da trắng. Điều đó nằm trong máu huyết của mỗi dân tộc, nên thường họ quây quần trong cộng đồng của họ và thỉnh thoảng họ mới “vượt rào” đi ra giao lưu. Tôi thì kết hợp cả hai: vừa chơi trong cộng đồng người Việt, vừa giao lưu với người Mỹ.

Tôi đã từng đi một loạt các gallery ở New York, trưng bày tranh của các họa sĩ quốc tế, gọi là dân có “sỏi đầu”, mà tôi chẳng có mặc cảm gì hết. Thấy tranh mình vẫn “ngon lành”.



PV: Ông có thường về Việt Nam không?

HS Rừng: Tôi đi đi về về giữa VN và Mỹ. Mỗi lần về VN thì ở lại rất lâu. Lần này, tôi về được hơn một năm.

PV: Cuộc sống của ông trong một năm vừa qua ở VN tốt chứ?

HS Rừng: Tôi chỉ có vẽ và… đi chơi.



PV: Còn ở bên Mỹ?

HS Rừng: Cũng như vậy, bình thường thì vẽ, khi rảnh thì tôi đi chơi để lấy cảm hứng! Có điều đi chơi bên Mỹ thì thường là đi chơi xa, mỗi lần đi lái xe cả mấy tiếng đồng hồ mới gặp được bạn bè. Nếu không gọi điện trước thì có khi tới nơi lại không có bạn ở nhà nữa! Còn ở VN thì đi chơi thú vị hơn, khi thì gọi điện trước, có khi không cần, mình tới không có bạn này thì có bạn khác.

PV: Họa sĩ nói với tôi rằng Việt Nam với ông gần hơn Mỹ? Đó là nỗi nhớ chăng?

HS Rừng: Tôi sống hơn nửa đời người rồi mới qua bên kia, cho nên VN bao giờ cũng là quê hương của mình. Nỗi nhớ đó là chắc chắn! Đôi khi đó là nỗi nhớ hơi… kỳ cục; những cái bên này có khi mình hơi khó chịu, như đường ổ gà, kênh nước đen, những căn nhà lụp xụp, bê bối… thì khi mình qua bên đó lại là nhớ về những điều đó: những con đường mòn, những điều rất bình thường chứ không phải nhớ nhà cao cửa rộng… Nhớ về những hình ảnh của quê hương mình, mà quê hương mình là gì? Còn nghèo khó, chứ chưa phải giàu sang. Đại khái như vậy! Nhớ về ngôi nhà cũ với những kỷ niệm, có thể đó là những kỷ niệm không hay ho. Trở về VN như trở về ngôi nhà cũ, dù đó chỉ là ngôi nhà tranh, nhưng đó là ngôi nhà “của mình”, và mình thấy tự do, thoải mái trong ngôi nhà đó. Còn ở bên kia, đúng là nhà cao cửa rộng, cái gì cũng đẹp, nhưng không phải của mình.

PV: Được biết sự chuyển đổi môi trường cũng đã ảnh hưởng nhiều đến phong cách nghệ thuật trong họa sĩ?


Khách đến thưởng thức tranh tại IDECAF

HS Rừng: Cách đây 10 năm, khi mới qua Mỹ, môi trường mới không đem lại cảm xúc cho tôi, mà cảm xúc đó lại là yếu tố tác động lên nghệ thuật của mình. Nói chung môi trường mới là một trở ngại với tiến trình nghệ thuật của tôi, giống như là… mất hứng vậy! Nhưng thật ra tôi đã vượt qua cái “tính dân tộc” trong nghệ thuật từ lâu rồi. Cái đẹp trong nghệ thuật của tôi là cái đẹp chung, cái đẹp của toàn nhân loại chứ không phải là cái đẹp riêng của một đất nước nào, dân tộc nào. Bất cứ một người nào trên hành tinh này, khi nhìn vào tác phẩm của tôi đều thấy nó đẹp, nếu họ nhận thức được. Mặc dù như vậy, cảm giác khó chịu vẫn có. Khi tôi bước qua giai đoạn “Phiêu du mộng tưởng – Ánh sáng và bóng tối”, thì ở trong nghệ thuật và triết học coi đó là một “bước vượt”, còn trong triết học Phật giáo gọi đó là “sự đốn ngộ”, tức là sự bừng tỉnh của ý thức, của tri thức trong một tích tắc nào đó, tức là bước từ một thế giới này sang một thế giới khác. Trong con đường nghệ thuật thì đó là một sự chuyển hóa, giống như từ kén bướm mà trở thành con bướm, từ trạng thái này sang trạng thái khác.

PV: Nhưng nếu “sự chuyển hóa” đó lại bị hiểu rằng đó là “sự đánh đố”?

HS Rừng: Nói chữ “đánh đố” thì hơi thô thiển. Nhìn vào tranh của tôi người ta không hiểu, vì người ta vẫn có thói quen khi xem tranh thì muốn biết hoạ sĩ vẽ cái gì. Người ta vẫn có thói quen xem bức tranh vẽ hình tượng, như cái cây, bông hoa, đám mây… Khi xem tranh của tôi, người ta cố gắng mường tượng giống cái này, cái kia nhưng người ta không hiểu, thì lại nghĩ rằng, hoạ sĩ vẽ để thách thức người ta. Nếu phải giải thích một cách nôm na, thì nó chỉ là một bố cục của màu sắc và đường nét. Trong một bức tranh nào cũng là bố cục như thế, có người bố cục một cái trái, một cái bông, thì mình bố cục một mảng màu, mình dùng một mảng màu và ghép mảng màu đó lại thành một bố cục. Cho đến khi nào mình được mách bảo rằng đã đến lúc hoàn tất rồi, không thể thêm bớt được nữa thì công việc sáng tạo sẽ được ngừng lại, khi đó tác phẩm ra đời.



PV: Vậy với một họa sĩ như ông, có thể có điểm dừng không?

HS Rừng: Họa sĩ có điểm dừng trong tác phẩm, chứ không có điểm dừng trên đường sáng tạo.

PV: Nếu một người cứ đi mãi như vậy thì liệu họ có lặp lại chính mình?

HS Rừng: Không. Lặp lại chính mình tức là đứng lại. Còn nếu tiếp tục đi thì con đường lúc nào cũng mở ra, không lặp lại đâu.

PV: Từng là “Phiêu du mộng tưởng – Ánh sáng và bóng tối”, rồi bây giờ là “Trên tầng thanh khí”, vậy sau đó sẽ là…?

HS Rừng: Tôi chưa tới nên chưa biết. Có khi từ “Trên tầng thanh khí” lại trở lại với đất đen cũng chưa biết chừng. Mặt đất đôi khi cũng vui, có nhiều “chiến hữu” của nó. Tôi có nhiều dự định trở lại mặt đất, nhưng không biết có trở lại nổi không? Vì đi tới đây xa quá khó trở lại, trừ khi… bị rớt thôi (cười).

PV: Vậy ông có phải là người biết giữ thăng bằng không?

HS Rừng: Khó lắm. Người nghệ sỹ là một người khó giữ sự thăng bằng nhất! Khó nhất! Vì chính bản thân của họ. Vì họ là người có một tâm hồn “lêu bêu, lông bông”…



PV: Đó chính là nỗi khổ của người nghệ sĩ như ông chăng?

HS Rừng: Nỗi khổ của người nghệ sĩ là như thế này: khi nghệ sĩ đi chơi, nhậu nhẹt, cà phê cà pháo, tán dóc… đủ hết thì người ta nhìn họ như một người lười biếng. Nhưng thực ra không phải vậy, đó là thời gian họ làm việc bằng tiềm thức. Những gì họ thấy, họ cảm nghĩ, họ xúc động… tất cả đi vào tiềm thức, hình thành nên một cái gì đó, rồi tới một lúc nào đó với hoạ sĩ thì nó trào ra thành màu sắc, tạo thành một bức tranh; với nhạc sĩ thì tạo thành một bản nhạc… Nếu nhìn nhận một cách sâu sắc hơn và hiểu biết hơn thì đó là thời gian họ thai nghén, hình thành… Nhiều khi tôi đi nhậu nhẹt tới gần sáng luôn. Về nhà thì không ngủ mà nặn màu ra vẽ, bởi vì thời gian thư giãn đã đẩy trạng thái tinh thần tới chỗ phải làm việc. Làm việc xong rồi thì mới lăn ra mà ngủ. Chịu đựng một người làm công tác sáng tạo rất khó. Nhất là với phụ nữ, họ muốn có một người chồng bình thường. Người nghệ sĩ đôi lúc có một đời sống riêng tư mà người vợ nhiều khi không hiểu được.

PV: Và đó là sự cô đơn?

HS Rừng: Nghệ sĩ thường cô đơn, bởi vì nếu không cô đơn sẽ không sáng tác được. Những tác phẩm của tôi có thể cũng từ trong thế giới đó mà ra. Cô đơn chứ không phải cô độc. Có khi sống giữa thế giới loài người, giữa hạnh phúc mà họ vẫn cô đơn như thường. Đó là nỗi cô đơn khó giải thích lắm! Một linh hồn nhỏ mang mang thiên cổ sầu là vậy đó! Trời đã phó thác cho họ, chứ nhiều khi họ cũng không muốn đâu. Nếu như trời không cho tôi làm nghệ sĩ, tôi bỏ liền, chỉ làm một người bình thường… chứ sống trong thế giới này nó khổ lắm, nó có những cái ray rứt, chuyện này chuyện kia mà đôi khi làm mình bực mình. Ai bắt nửa đêm thức dậy ngồi vẽ cái này cái kia… ngủ sướng hơn chứ!



PV: Nhìn ông chẳng giống như “chân dung” mà phần đông mọi người thường phác thảo về họa sĩ…

HS Rừng: (Cười khà khà) Tôi trông giống một nhà giáo hơn đúng không? Đa số những người làm công việc sáng tạo đôi khi muốn lập dị một chút, muốn khác người một chút. Người ta tự thấy người ta hơi quan trọng một chút, cho nên muốn làm một cử chỉ, hành động gì đó hơi khác người một chút. Cho nên họ để tóc dài, mặc áo quần lôi thôi, dơ dáy… Nhưng thật ra, phải cho thực, nếu không dễ lầm lần với những cái giả, “tiên tri thật” khác với “tiên tri giả” lắm. Có người đâu có tác phẩm gì? Họ cũng đi chơi với nghệ sĩ, nhưng có lẽ họ lấy cuộc đời họ làm tác phẩm, cho nên họ sống nghệ thuật, họ sống một cuộc đời nghệ thuật chứ họ không làm nghệ thuật. Cách sống của họ là một tác phẩm chăng?

PV: Gia đình của ông còn ai ở VN không?

HS Rừng: Gia đình của tôi ở bên kia hết, tại Los Angeles, Califonia. Tôi có hai con trai và một con gái. Trong gia đình chỉ có con trai đầu thì theo nghề của tôi, tên là Ưu Đàm, học điêu khắc ở Gia Định. Sau khi tốt nghiệp thì qua Mỹ, bây giờ đang học Master về mỹ thuật ở New York.

PV: Kỷ niệm đáng nhớ nhất của ông về nước Mỹ?

HS Rừng: Chỉ có một kỷ niệm duy nhất là tôi đã đi vòng quanh 47 bang của nước Mỹ trong một tháng bằng xe hơi!
trích dẫn:
http://www.nguoivienxu.vietnamnet.vn/dangviet/2004/03/54093/
avatar
viensoi
Admin

Tổng số bài gửi : 4
Points : -2
Reputation : 1
Registration date : 14/10/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn được quyền trả lời bài viết